Những Bước Chân Lầm Lủi

Lê Văn Bỉnh

May the good Lord be with you down every road you roam
And may sunshine and happiness surround you when you’re far from home
And may you grow to be proud, dignified, and true
And do unto others as you would have done to you
                        Rod Steward, Forever Young

lonely 

tôi rời nhà
mắt cay cay
môi mằn mặn

***

những chiếc áo trận
ai cởi bỏ bên đường
màu áo có thời tôi đã khoác
trong mấy tháng ngắn quân trường
vài người bộ hành vội vàng
đi qua cố tránh
ai nỡ dẫm lên

***

tiếng đại bác
lác đác từ xa
cao cao mấy vuông cờ đỏ

***

dòng sông Tân Thuận kia ơi
nước dưới cầu chảy siết
hãy cuộn lấy thân tôi
hãy cuộn lấy hồn tôi
dập dùi rữa mục

***

buổi sáng hôm nay
em khẽ đặt bàn tay nhỏ lên vai
trước khi tôi rời nhà đến sở
em không nói gì hơn
ngoài đôi mắt khác thường

***

môi mặn đường đi
môi khô lối về
cuộc sống có bao nhiêu điều
tôi không thể nào hiểu nỗi
hôm nay từ đâu hiện ra câu hỏi
có thể nào làm lại khi nghĩ là đã hết
có thể nào ngày cuối cùng là ngày mới bắt đầu

***

một tia nắng soi lòng âm ấm
bàn tay nhỏ kia vẫy gọi tôi về
đôi mắt khác thường kia đã trao cả niềm tin
trong khoảnh khắc
tôi thôi là mình
cúi xuống đếm
những bước chân lầm lủi

***

rồi tôi lưu đày tù ngục
em lặn lội thân cò
một đàn con nheo nhóc
bụng không mấy khi no

***
ngày tháng nặng nề qua
tôi rời xa quê nhà
lời ca nào giục giã
lời ca nào nguyện cầu
lời ca nào bảo tôi hãy ngẩng đầu
như cây hoa sắp héo tàn
được tưới nước hồi sinh
từ tình thương đồng môn đồng đội

***

ba mươi  tháng tư
mấy chục năm rồi
vết thương lòng chưa khép lại
tôi cố bước đi  — nhanh và dài
vẫn những bước chân lầm lủi đó

Lê Văn Bỉnh

 

Posted in tho.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *